Nhớ buổi ban đầu ta gặp nhau
Ửng hồng đôi má mắt long lanh
Ngập ngừng e lệ nh́n nơi khác
Ai biết rằng ta đă yêu nhau
Em không sợ thời gian và khoảnh khắc
Em chỉ sợ khoảng cách giữa ḷng anh
Nó chứa đựng hàng ngàn cô gái khác
Em chỉ là hạt cát phải không anh
Em chỉ sống như loài hoa màu trắng
Hoa hiến trọn một đời cho t́nh yêu
Nhưng anh ơi em chỉ sợ một điều
T́nh phũ phàng như loài hoa màu trắng
Em thương anh như biển cả sông dài
Nguồn xanh ngắt có bao giờ biết nghĩ
Anh nguyện là đất đôi bờ chung thủy
Để sông dài giữ trọn một lần thôi
Có người nói mùa đông lạnh giá
Nhưng anh ơi đâu chỉ lạnh mùa đông
Có những đêm trăng vàng lạnh giá
Nhưng vắng anh em lạnh gấp trăm lần
Nỗi nhớ nào nói hết được đâu anh
Có ai đặt tên cho cái nh́n thủa trước
Hai tiếng yêu anh viết hoài không được
Viết càng nhiều càng thấy thiếu anh ơi
Gió thổi về đâu hỡi gió chiều
Có về nơi ấy nhắn người yêu
Trăm năm t́nh yêu đừng quên nhé
Dẫu có xa nhau cũng nhớ nhiều